Chia sẻ với mọi người tài liệu tham khảo, phục vụ cho chuyên ngành của chúng ta. TÀI LIỆU TẬP HUẤN VỀ TCVN 5575:202XDownload: CLICK HERE TÀI LIỆU TẬP HUẤN VỀ TCVN …
Đây là điều mà biết bao nhiêu năm nay đội tuyển bóng đá Việt Nam luôn ấp ủ muốn đạt được Huy chương Vàng môn bóng đá Nam seagames và đã đạt được sau gần ấy năm trải qua biết bao nhiêu thế hệ vàng của các danh thủ bóng đá Việt Nam như:Lê Huỳnh Đức, Hồng Sơn, Lê Công Vinh và bây giờ là Quang Hải,..
Cảm giác lần đầu đạt được chuyện ấy như thế nào các BẠN nhỉ? Một cảm giác thật khó tả phải không? Có thể là một cảm xúc “VỠ ÒA” trong sự sung sướng.
Và hôm nay cảm xúc ấy lại xuất hiện trong mình nhưng hơi ích kỷ một chút vì điều đó chỉ riêng mình mà thôi khi nhận được “Chứng chỉ hành nghề xây dựng” sau 8 năm một chặng đường.
VÂNG chuyện này cũng rất bình thường đối với nhiều người làm trong nghề thiết kế chỉ cần làm 5 năm, 5 công trình là có ngay đó mà. NHƯNG riêng mình thật khác lạ VÌ trong quãng thời gian ấy cứ lưu lạc qua từng công ty khác nhau nên hồ sơ hơi gặp chút khó khăn trong việc xác thực có thật sự làm hay chưa? Hay ông cố quăng bom cho có?😂😂😂
ÔI càng khó khăn thì mới càng quý giá và cảm giác càng trân trọng. Có phải những thứ càng khó đạt được chúng ta mới càng có cảm xúc nhỉ?
Bạn còn nhớ thời gian gần nhất được sờ mó vào cái mới để nhấn F5 cho cuộc đời mình là khi nào? Trả lời câu trên chớ suy nghĩ lung tung nhé. Cái mới mẻ mà Toàn muốn nhắc đến là đi và khám phá những nơi chưa từng đặt chân đến. Và lần này có dịp ghé thăm một địa danh nổi tiếng được sáng tác thành thơ, phổ thành nhạc:
“….có bến Ninh kiều Nhìn qua nhìn lại chỉ toàn giai nhân”
Chắc ai cũng đoán được đại danh này rồi nhỉ? Bạn đã đến mảnh đất này bao giờ chưa? Chắc hẳn sẽ có bạn đã đến đây vài lần rồi? Vì phong cảnh và con người nơi đây thú vị vậy mà. Nhưng đây là chuyến đi đầu tiên của mình về nơi ấy. Chao ôi, cảm giác thật tuyệt vời! Được ngắm nhìn cây cầu dây văng cao vời vợi Bắc qua sông Hậu, con sông này hàng năm đồi đắp biết bao nhiêu phù sa cho các tỉnh đồng bằng sông cửu Long.
Và những chiếc tàu xinh đẹp lung linh về đêm trên bến NINH KIỀU và thưởng ngoạn trên cây cầu TÌNH YÊU có cảm giác như mình từng đi trên cầu ánh sao ở khu đô thị PMH Quận 7 khi tham gia đi bộ từ thiện Lawrence S. Ting của công ty Sino Pacific.
Đến nơi đây thì bạn không thể bỏ qua chợ NỔI “Cái Răng” để xem có gì đặc biệt và khác biệt gì so với chợ trên cạn nhé.
Nào ngắm những hình ảnh nên thơ từ mảnh đất sông nước này.
Các BẠN đã từng vẽ bức tranh nào cho đến bây giờ chưa? Mình nghĩ phần lớn sẽ trả lời CẢ ĐỐNG rồi cha nội, cái đó mà cũng đi hỏi à? Chưa đi học bao giờ sao? Từ lớp 1 đến lớp 12 được vẽ trong môn sinh, mỹ thuật dù thích hay không đều phải làm cả. Thậm chí đến lúc lớn còn phải vẽ một bầu trời cho người bạn đời của mình nữa ấy chứ?
Người vẽ đẹp thì được khen nhiều, càng vẽ càng thích còn ai thường bị chê là tụt hết cả cảm xúc từ đó hứa với bản thân KHÔNG BAO GIỜ vẽ nữa vì chẳng ai muốn tạo ra một tác phẩm mà bị chê là xấu cả.
Mọi người thường phân biệt xấu hay đẹp qua nét vẽ mà hiếm ai để ý đến người SÁNG TẠO ấy muốn gửi gấm gì qua tác phẩm đó? Ý nghĩa của bức tranh là gì?
Rồi một ngày kia TOÀN như đứa trẻ, cùng những người bạn tham gia một chương trình mà mọi người được vẽ như phút ban đầu ấy. Mặc dù bây giờ vẫn còn vẽ nhưng chủ yếu là nhà ở/công trình. Một cảm giác thật khác biệt.
Làm con người ta như được trở lại những ngày xưa ấy, tự do thoải mái vẽ theo ý thích của riêng mình về chủ đề hot: ”BỨC TRANH CỦA CUỘC ĐỜI” ta trong tương lai.
Tiết kiệm lời cho những bài dài sau, cùng mình thưởng thức những tuyệt phẩm nào. Hãy ngẫm nghĩ, đoán xem những bức tranh này NÓI LÊN điều gì nhé?
Trong cuộc sống hàng ngày có vô vàn câu chuyện cứ lặp đi lặp lại nhưng ta lại quên lãng. Bạn có quên việc gì chưa làm sáng nay không đấy? Và thử nghĩ ai đó có thể nhớ tất cả mọi việc? Nếu có thì chắc người đó không phải là mình, lúc còn nhỏ đi học về thường quên chào ba me, đến khi đi làm vào công ty thì đãng trí check-in vân tay…NHƯNG có những chuyện chỉ đến dù một lần trong đời mà làm ta nhớ mãi không thể nào quên. Đó có thể là cuộc chia tay tình đầu đầy nước mắt hay những cuộc chia ly người thân sẽ không bao giờ được gặp lại nữa trên cõi đời này. Cảm giác đầy lưu luyến và thật khó tả phải không các BẠN?
Mình thường hay quên hơn là nhớ, nhất là dạo này bệnh CÁ VÀNG đang lây lan và trở thành dịch bênh dữ dội thì một trong số các nạn nhân đó có mình. Bạn có lo lắng khi mắc chứng bệnh này không? Nếu có thì cũng đừng quá lo lắng thường trong cái rủi cũng có cái may, đôi khi quên hết những vòng xoáy của cuộc đời làm cho đầu óc thoải mái, lại hiện ra những thứ quý giá vô cùng đó là KÝ ỨC. Những hồi ức đẹp đẽ ấy luôn nằm sâu thẳm trong mỗi chúng ta chỉ chờ đợi chìa khóa vàng để mở và thoát ra mà thôi.
Một trong những KỶ NIỆM ấy ùa về ngay lúc này đó là vào khoảng tháng 4 năm 2015 khi tôi đang đắm chìm trong giấc trưa thiên đàng như chú nai vàng ngơ ngác trên đồng xanh thì bất chợt nhận được cuộc điện thoại từ Vũ bạn cùng lớp đại học đang thi công cho một ngôi nhà tại khu dân cư GIA HÒA quận 9, TPHCM.
“Alo, Toàn hả? Ừ, Tao đây có chuyện gì gấp vậy? Đừng có nói giúp mày cua gái nhé? Thua, tìm được khác đi. Điên à, chuyện đó đâu cần tìm đến mày. Ơ, vậy mày cũng thông minh hơn tao tưởng đấy. Sao có chuyện gì?
Tao đang thi công một căn nhà có diện tích rộng 7m dài 20m, đang xây được tầng 1 thì chủ hộ muốn bỏ đi 1 cột chính giữa để phòng khách rộng 7m để có không gian rộng và sang hơn vì nhiều cột thấy chật chội quá.
Tôi bực mình trả lời: Sao kỳ vậy? Nhà có bản vẽ rồi mà, mày chỉ thi công thì làm chỉ làm theo bản vẽ thôi chứ? Bỏ bớt cột là phải kiểm tra: Móng nhà có bị ảnh hưởng gì không? Thép cột đã đủ chưa? Đà nhà như thế nào nữa đó? Sập nhà ai chịu? Mày làm gì có trách nhiệm trong chuyện đó.
Tao biết nhưng chủ nhà muốn bỏ thì biết làm sao? Mày giúp tao với.
Thôi gửi bản vẽ qua đây tao xem dùm cho”.
Sau khi mọi chuyện giải quyết ổn rồi, mới ngẫm lại:” Nếu là chủ nhà thì mình cũng làm thế vì ai mà chả muốn có một không gian rộng nhất và khi đó là ngôi nhà mà mình đã đỗ bao nhiêu mồ hôi, nước mắt mới có được. Nhà nhỏ thì muốn rộng mà nhà đã rộng đến 7m thì càng muốn rộng rãi hơn để gia đình, bạn bè và người thân có thể sum họp bên nhau sau những ngày làm việc căng thẳng. Và một điều tiên quyết mà ai cũng biết: Khách hàng luôn có lý”.
Câu chuyện trên có thể bạn sẽ thấy khá bình thường vì đó cũng chỉ là một phần công việc cần giải quyết hàng ngày đối với một người thiết kế công trình như mình NHƯNG vì sao ta lại nhớ đến như vậy vì thông qua câu chuyện này rút ra bài học kinh nghiệm quý giá cho bản thân: “Trước khi nổi giận hãy tìm hiểu nguyên nhân TẠI SAO khách hàng lại muốn như vậy?”
Bài học VÀNG thì bao giờ cũng in sâu và nhớ rất lâu phải không các BẠN? Sau khi hoàn thành xong ngôi nhà và nhận được nụ cười của chú ấy với cùng một diện tích đất như vậy cùng 1 bản vẽ thiết kế ban đầu với các nhà khác nhưng “Thay đổi chỉ một chút thôi thì vị đã khác rồi”.
Làm trong bất kỳ lĩnh vực ngành nghề nào đi chăng nữa thì ắt hẳn trong mỗi chúng ta đã từng ít nhất một lần đi phỏng vấn trong đời phải không các bạn? Các bạn còn nhớ tên công ty đó không? Và những câu hỏi đó là gì? Nếu các bạn lỡ cho vào quên lãng thì mình có thể BẬT MÍ lại cho các bạn một chút nhé:
Nào là: Em giới thiệu một chút về bản thân: sở thích, công việc, tốt nghiệp trường nào? Em có mấy năm kinh nghiệm rồi? Tại sao em biết công ty tôi đang tuyển dụng? Tại sao em biết công ty tôi đang tuyển dụng? Mục tiêu của em là gì trong 3-5 năm tới? Mức lương mong muốn của em là bao nhiêu? Em có câu hỏi gì cho chúng tôi không? Bla,bla…
Tùy mỗi công ty khác nhau mà sẽ có những câu hỏi khác nhau nhưng mình thực sự ấn tượng nhất với câu hỏi khi được phỏng vấn tại công ty thiết kế xây dựng ONG&ONG đến từ Singapore vào tháng 12/2015 của anh Tùng. Và bạn có biết câu hỏi đó là gì không?
CÔNG TRÌNH NÀO ĐÁNG NHỚ NHẤT TRONG EM?
Lúc này tuy đã được 4 năm kinh nghiệm trong nghề đã trải qua một số công trình vừa và lớn đủ các thể loại và trước khi đến đây đã tham gia cả chục cuộc phỏng vấn của nhiều công ty khác nhau nhưng chưa có ai hỏi mình như thế cả. Câu hỏi trên thực sự cũng hết sức bất ngờ.
Sau 1 phút lặng im, mình trả lời: “Dạ đó là Trường quốc tế Canada tại khu đô thị phú mỹ hưng, quận 7, TPHCM. Anh lại hỏi tiếp, VÌ SAO THẾ EM?
Lần này tôi không suy nghĩ nữa mà trả lời ngay: Dạ vì đó là công trình đầu tiên em thiết kế ạ. Tuy không phải công trình 15-30 tầng như em đã từng làm mà chỉ có 5 tầng mà thôi nhưng đã mang lại cho em nhiều cung bậc cảm xúc trong cuộc đời.
Em được làm việc với những kiến trúc sư đầy tính sáng tạo, họ thích sự khác lạ và hết sức nghiêm túc. Cũng vì thế em được thiết kế những công trình kỳ quái như: nhà vượt nhịp 15m tại nhà thi đấu Canada international School (CSI STADIUM), kính thưa các loại cầu thang với kiểu dáng khác nhau, vách tầng hầm, hồ bơi đạt chuẩn Olympic 25x50m,..còn rất nhiều thứ khác không thể kể hết ngay bây giờ.
Đây là nơi em các đàn anh dìu dắt đi từng những bước chân đầu tiên trong nghề thiết kế xây dựng như những ngày đầu tập đi xe đạp cùng anh trai và không khí làm việc thì đầy tiếng cười và ấm áp như một gia đình mà đến tận bây giờ dù đến công ty khác dù lớn hơn, lương cao hơn nhưng sẽ khó có thể quay ngược thời gian.
Không dừng lại ở đó, em còn được ra công trường giám sát đầu tiên trong cuộc đời, được tận mắt thấy những người thợ vất vả thi công ngày đêm 3 ca/ngày trên công trình do đôi tay mình thiết kế. Quả thật đáng nể phục anh ạ, những người thợ thi công ấy làm xuyên suốt cả 9 tháng trời liên tục, có người làm còn không nghỉ 1 ngày nào cả chỉ vì lý do đơn giản là KIẾM TIỀN nuôi gia đình.
Nơi đây đáng nhớ vì mang lại nhiều giá trị và là thiên đàng cảm xúc, lúc vui lúc buồn nên làm em cứ nhớ mãi và còn nguyên vẹn cho đến tận bây giờ”.
Sau cuộc phỏng vấn đó với anh Tùng và được nhận vào làm tuy chỉ trong một thời gian ngắn do có định hướng khác nhưng đó lại là câu hỏi ấn tượng nhất cho đến nay mà mình đã gặp trong đời.
Câu chuyện của mình về NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU vẫn chưa dừng lại ở đây khi một ngày kia TÔI TRỞ VỀ.
CÒN BẠN thì sao, đã có ai hỏi mà làm bạn cứ nhớ mãi đến tận bây giờ chưa?
Bạn đã từng làm cho ai đó cảm thấy được hạnh phúc chưa? Điều đó thể hiện như thế nào trên khuôn mặt của họ? Cùng mình tìm hiểu nhé.
TRONG cuộc sống chúng ta bắt gặp và trò chuyện với rất nhiều người. Mỗi người lại có mỗi tính cách khác nhau: Có người tự tin (đi nhanh, nói thẳng, nói to và ngắn gọn), có người dễ gần thân thiện (có nhiều ý tưởng, luôn vui vẻ, lạc quan với nụ cười luôn ở trên môi), có người luôn trầm tĩnh nhưng biết quan tâm đến người khác hay người tỉ mỉ làm việc cẩn thận chu đáo(còn gọi là THÁNH SOI). Nhưng dù tiếp xúc hay trò chuyện với bất cứ dạng người nào khi chúng ta làm cho họ trở nên vui vẻ thì tất cả đều có biểu hiện chung đơn giản là nụ cười trên khuôn mặt của họ.
TÙY theo tính cách của mỗi người khác nhau mà biểu hiện nụ cười cũng sẽ khác nhau, có thể to hoặc chỉ mỉm cười NHƯNG điều ta có thể dễ dàng cảm nhận được chính là sự cảm giác vui vẻ từ họ và bắt đầu cởi mở hơn đối với ta dù cho ban đầu chưa hề quen biết. Mọi sự khó khăn đều đến từ ban đầu cũng giống như trong cuộc sống của chúng ta vậy mọi sự khởi đầu đều khó khăn và lạc lẫm vì mọi thứ quá mới mẻ.
VẬY CÒN CẢM GIÁC CỦA BẠN KHI NHÌN THẤY NHỮNG NỤ CƯỜI ĐÓ NHƯ THẾ NÀO?
KHÔNG biết các bạn có cảm giác như mình không? Khi càng nhìn thấy càng nhiều nụ cười từ những người thân quen hay người chưa bao giờ gặp đều làm con người mình trở nên THÁNH THIỆN hơn bao hết. Cáng làm cho mình cảm thấy như có được sự trân trọng từ người đối diện, cáng mong muốn đem lại nhiều niềm vui cho họ. NHƯ là một sự cứu rỗi linh hồn cho chính chúng ta.
CÓ thể bạn đang rất áp lực trong công việc hay căng thẳng trong cuộc sống thì chỉ cần thấy được đơn giản là nụ cười từ người khác sẽ làm cho BẠN cảm thấy vui vẻ và lạc quan hơn trong cuộc sống. Riêng tôi thì nụ cười của trẻ thơ luôn là một liều thuốc tinh thần cho chính mình xóa tan đi những lo lắng buồn phiền trong lòng và lấy lại năng lượng để vươn tới những điều tốt đẹp trong tương lai. CÒN các bạn thì như thế nào? Nụ cười nào và của ai làm cho bạn cảm thấy thoải mái nhất?
NỤ CƯỜI CŨNG LÀ CÁCH GIẢI QUYẾT TỐT ĐẸP CHO MỌI SỰ TRANH CÃI
MÌNH nhơ có lần trong một cuộc họp khi mọi người đang tranh luận về một vấn đề và chưa đưa ra được sự thống nhất giữa các bên. Ai cũng muốn bảo vệ quan điểm của chính mình nhưng với nụ cười của sếp khi bước vào phòng đã xóa tan bầu không khí căng thẳng và mọi người đã tìm ra được tiếng nói chung.
Hay một lần đi mua hàng nhưng hàng bị lỗi phải đi trả lại và lấy cái mới thì bắt gặp nhiều người cũng gặp tình trạng như mình. Nhưng thay vì la mắng than phiền thay vào đó là sự mỉm cười và nói lởi nhẹ nhàng thì một người khách khác được ƯU TIÊN được giải quyết trước tiết kiệm được thời gian và công sức.
Qua 2 câu chuyện mà mình đã tưng trải qua trong cuộc sống thì sức mạnh đơn giản là nụ cười. Đôi khi mọi thứ thật dễ dàng và ngay trước mặt nhưng đôi khi mình phải lờ đi. Trước khi bắt đầu mọi vấn đề hay công việc thì đầu tiên mình nghĩ đó là cần phải VUI trước đã. Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn khi chúng ta cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc.
Tuổi học trò còn được gọi là tuổi thần tiên có quá nhiều kỷ niệm đẹp trong mỗi người trong chúng ta. Vì thế có rất nhiều bài thơ, bái hát nói về độ tuổi cấp sách đến trường này. Có những kỷ niệm DỞ KHÓC DỞ CƯỜI cũng có những chuyện thật xấu hổ mà chẳng mấy ai dám nói. Nhưng đã qua đi và nhìn lại nếu không có những điểm GỢN SÓNG trong thời học trò thì chắc hẳn sẽ thiếu chút gì đó của lứa tuổi HỒN NHIÊN này.
VÀ HÔM NAY mình tiếp tục chia sẻ với các bạn lại thêm một KÝ ỨC VUI VẺ lại vừa ùa về trong tâm trí tôi. Đó là các lần làm bài TẬP LÀM VĂN ở CẤP I. Ai trong chúng ta đã từng đi học chắc hẳn phải đã trải qua môn học này suốt 10/12 năm thời học sinh. Không biết các bạn có yêu thích môn này không? Chứ mình thì không thích môn này lắm vì cảm giác chẳng biết viết gì và ngôn từ chẳng có liên kết rành mành gì cả có CẢM GIÁC KHÔ KHAN sao sao đó.
VÌ THẾ mà thường điểm lại thấp. Nhưng để cải thiện cho môn này thì BA TÔI luôn là người cộng sự giúp đỡ tôi cải thiện điểm số. Cứ mỗi lần mà đến giờ làm bài tập về nhà môn TẬP LÀM VĂN là tôi phải viết tất cả những gì trong đầu ra trước. Xem lại 2-3 lần sau đó nhờ ba tôi chỉnh sửa lại dùm cho câu cú trở nên sinh động hơn. Haha..nhớ có lần sửa bài mà cả nhà cười đau cả bụng về CHÚ BỘ ĐỘI tôi mô tả chú:” Chú bộ đội rất to, cao mang dép lào đánh giặc, răng chú trắng và thơm”. Ba tôi hỏi :”Mày đến gần và ngửi rồi hả? Sao biết là thơm?”. Tôi chỉ biết gãi đầu và cà nhà cười vang. Lúc này ba tôi sửa lại thành:”Răng chú trắng đều như 2 hàng bắp” nghe thấy hay hơn phải không các bạn?
Ba tôi tuy là GIÁO VIÊN TOÁN nhưng luôn là MC cho các sự kiện trong ngành giáo dục vì tài ăn nói trước đám đông nên ngôn từ khá phong phú. Nhưng đây không phải là điều tôi muốn kể cho các bạn đâu. Mà ký ức VUI VẺ nhất khi làm TẬP LÀM VĂN thời Cấp I đó là chủ đề:
HÃY TẢ MỘT BÔNG HOA TRONG VƯỜN NHÀ EM
Đó là một bữa tối để chuẩn bị cho ngày mai học thì Ba luôn kiểm tra bài vở tôi đã làm xong chưa? Còn thiếu gì không? Thì thấy bài làm văn về nhà là tôi chưa làm. Vì thế ba hỏi:”Vì sao chưa làm”. Tôi đáp:”Cô giáo cho bài tập HÃY TẢ MỘT BÔN HOA TRONG VƯỜN NHÀ EM, mà nhà mình làm gì có vườn đâu mà tả”. Ba tôi cũng sửng sờ và giải thích đây là bài tập để thể hiện trí tưởng tượng chứ không phải cần có thật mới làm. Và hỏi tôi thích hoa gì? Tôi trả lời là HOA HỒNG NHUNG vì ngày đó hay đi học qua chợ thấy mọi người bán hoa này nhiều nên tôi nhớ lắm.
Thế là 8h30 tối phải láy giấy và viết ra làm. Tối rồi sao mãi văn chương bay đi đâu hết viết chả được gì cả. Thế là bí quá nhờ ba tôi làm hộ bài văn này, tôi còn nhớ một đoạn trong bài văn này mà tôi thấy rất hay khi tả về hoa hồng:” TRong vườn nhà em có rất nhiều loài hoa đẹp nhưng em thích nhất là hoa hồng nhung, màu hoa như là mạch máu đang chảy trong con người chúng ta mang lại sự sống, nhiệt huyết và thấm đẫm tình yêu”.
Nhờ bài văn này mà lần đầu tiên tôi được 9 điểm mốn văn với phần ghi chú của cô giáo:”BÀI VĂN NGẮN GỌN VÀ XÚC TÍCH”. Tôi về nhà vui vẻ nói với ba rằng: “Cô giáo khen ba viết ngắn gọn và xúc tích”. Cà nhà cười rộ lên.
Đây là một trong những chuyện vui thời học trò của tôi mà lâu lâu tôi kể lại cho các bạn tôi đều cười vui lên. Có tể trong cuộc sống không thiếu gì những mẫu chuyện vui nhưng có lẽ câu chuyện của ĐỜI MÌNH sẽ là vui và ấn tượng nhất.
“HÃY VIẾT RA NHỮNG KỶ NIỆM ĐẸP SẼ THẤY TÂM HỒN MÌNH ĐẸP ĐẼ BIẾT BAO NHIÊU”
Khi nhắc đến quê hương làm mỗi
con người trong chúng ta luôn hoài niệm về một cái gì đó. Là nơi sinh ra và lớn
lên với dòng sữa mẹ thân quen, với những cảnh vật, những người bạn ấu thơ và tình
cảm hàng xóm láng giềng. Tùy theo quê hương của mỗi người khác nhau và cảm nhận
của mỗi người khác nhau mà cảm xúc của mỗi người sẽ không giống bất ai cả. Đó
là một điều thật tuyệt vời mà tôi cảm nhận được khi làm việc và sinh sống xa nhà.
Đầu tiên mình tự giới thiệu về bản thân mình một chút để mọi người được biết. Mình tên là VÕ BẢO TOÀN sinh năm 1988 là con trai út trong một gia đình có 5 thành viên gồm có ba mẹ tôi, anh trai cả tên là VÕ VĂN ĐỊNH đang làm trong ngành du lịch đã có gia đình riêng và có một bé trai kháu khỉnh tên là TIẾN VINH đang sống cùng với ba mẹ tôi và anh trai thứ tên là VÕ VĂN LUẬT đang là kỹ sư cầu đường đang làm sống cùng tôi trong thành phố Hồ Chí Minh. Gia đình tôi sống tại phường Bảo An, vùng đất Tháp Chàm thuộc thành phố Phan Rang-Tháp chàm, tỉnh Ninh thuận.
Gia đình tôi đã chuyển nhà tất cả là 3 lần từ khi tôi sinh ra. Nhưng mỗi lần thay đổi nhà thì may mắn thay cuộc sống của gia đình càng ngày càng đỡ vất vả hơn. Gia đình tôi có 3 anh em trai nên ba mẹ tôi thích con gái lắm các bạn nhưng mà đáng buồn gia đình chỉ có mẹ tôi là phụ nữ duy nhất. Lúc sinh tôi cả nhà cầu mong sinh con gái đấy nhưng lại thêm một người con trai nữa. May mắn thay anh trai đã lập gia đình và có thêm một bóng hồng nữa trong nhà để chia sẻ cùng mẹ tôi.
NINH THUẬN MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG
Quê hương mình là một tỉnh nằm giữa tam giác vàng nổi tiếng về du lịch của đất nước ta như: “Phan Thiết thuộc tỉnh Bình thuận, Đà lạt thuộc tỉnh Lâm đồng và Nha Trang thuộc tỉnh Khánh Hòa”. Ninh thuận quê tôi là một vùng đất đầy nắng và đầy gió, mọi người thường nhớ đến quê tôi với câu cửa miệng quen thuộc “Nắng như Rang và gió như Phan”.
Câu nói trên chắc các bạn cũng
đoán được phần nào về quê tôi, đó là một vùng với những mảnh đất khá khô cằn,
những đồi cát nắng cháy giữa biển, những ngọn gió mang hơi nóng làm con người
cảm thấy khó chịu. Nơi tôi ở người dân sống chủ yếu bằng nghề nông nghiệp và
hàng năm phải chịu ảnh hưởng của thiên nhiên như bão lũ khá nhiều như những
tỉnh duyên hải miền trung khác nhưng tôi vẫn nhớ những nụ cười tỏa nắng của
những người nông dân ấy, họ như chưa bao giờ biết gục ngã trước thiên nhiên mặc
dù đã bao lần gánh chịu những cơn thịnh nộ của mẹ thiên nhiên.
Quê mình tuy nghèo nhưng không
thiếu những địa điểm du lịch làm say đắm lòng người hay những đặc sản nổi tiếng
như:
Về Nông nghiệp: Ninh Thuận nổi tiếng với những sản phẩm như: Nho, táo, hành, tỏi, tôm giống, muối, dê, cừu… đây là địa phương có quy mô trồng nho nhiều nhất nước.
Mỹ nghệ: Gốm Bàu Trúc – Làng nghề cổ nhất Đông Nam Á còn tồn tại ở Ninh Thuận.
Du lịch: Bờ biển Ninh Thuận có nhiều bãi tắm đẹp nổi tiếng và nhiều sông suối phục vụ du lịch như bãi biển Ninh chữ, Thác Chapơr với bài hát nổi tiếng “Cây đàn Chapi” của nhạc sĩ Trần Tiến viết về người ở đây, nhiều tháp Chàm như Pôklong Garai (Tháp Chàm), tháp Pôrômê (Ninh Phước), Vịnh Vĩnh Hy, đồi cát Nam Cương, đảo Bình Hưng, Bình Ba. Nơi đây còn lưu giữ bảo tồn nhiều công trình văn hoá kiến trúc cổ Chămpa gắn với các lễ hội văn hoá dân tộc Chăm.
Mỗi lần về quê nhìn ngắm những cánh vườn nho sau nhà. Mặc dù nhà tôi không trồng nho nhưng nhìn vào những mảnh vườn nho của người nông dân vào những mùa thu hoạch và những nụ cười hạnh phúc của những người nông dân ấy thật tuyệt vời các bạn.
NINH THUẬN QUÊ HƯƠNG CÓ NHỮNG GÌ?
Còn về các địa điểm du lịch của tỉnh tôi. Vào dịp tết năm 2016 tôi và các bạn cấp 2 có đi chơi cùng nhau đến địa danh BÌNH BA và mình thật sự bất ngờ khi thấy những cảnh đẹp thiên nhiên trên đường đi các bạn. Và trên đường về có đi ngang qua vùng đất VĨNH HY một địa danh khác của tỉnh nhà. Cảnh vật vừa núi vừa biển là một bức tranh SƠN THỦY HỮU TÌNH làm đắm say lòng người.
Khi đến nơi đây sống trong một
bầu không khí trong lành được ngắm những phong cảnh tuyệt trần với những người
bạn thân cảm xúc thật khó tả. Mọi ưu tư và muộn phiền nhường như được giải tỏa.
Các bạn đã đến đây lần nào chưa? Nếu có thời gian hãy ghé thăm tỉnh mình và tận
hưởng phong cảnh tuyệt vời nơi đây nhé. Mình tin rằng sẽ mang lại cho bạn nhiều
kỉ niệm bên gia đình và người thân đấy.
Các bạn biết không, những năm
gần đây tỉnh tôi thường tổ chức các lễ hội về nho 2 năm/lần. Nếu các bạn có dịp
hãy đến thăm tỉnh tôi vào dịp này nhé. Và tận hưởng những hương vị ngọt ngào về
các sản phẩm NHO NINH THUẬN.
Ngoài ra đối với các bạn muốn
khám phá hay trải nghiệm cảm giác của cuộc sống các bạn có thể tham gia khám
phá MŨI DINH đua xe địa hình hoặc cắm trại trên thác Chapơr hùng tuyệt trần các
bạn nhé.
Nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi mình
là TẠI SAO quê hương mình với những danh lam thắng cảnh đẹp và những sản phẩm địa
phương nổi tiếng mà bấy lâu nay vẫn không phát triển như các địa phương láng
giềng. Đó có lẽ là nỗi lòng không chỉ của riêng tôi một người con của miền đất
nắng.
“HÃY MỘT LẦN DẠO CHƠI ĐẾN QUÊ TÔI THẤY NẮNG VÀNG TỎA CÁNH VƯỜN NHO NGẮM CẢNH ĐẸP CỦA NÚI NON HỮU TÌNH VÀ NGẤT NGAY VỚI NGƯỜI CON XỨ NẮNG”